Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

Chị suy nghĩ, chị đắn đo.
Rốt cuộc chị chọn giữ lại tôn nghiêm cho chính mình, thở dài nhắm mắt. Chấp nhận tin tưởng anh, mà cớ sao, lòng chị bức bối?
Chín mươi bảy phút hai tám giây.
Mỗi ngày, cuộc nói chuyện của họ một dài.
Mỗi ngày, anh lại ngủ muộn đi một chút, phá đi quy tắc của chính bản thân mình.
Vợ nằm đây, đếm từng tích tắc. Chồng ngoài đó, không hiểu vui vẻ say đắm tới mức nào?
Anh vào, vừa đặt lưng xuống giường đã có tin nhắn tới. Có vẻ rất thú vị, ông xã cười thì phải, chị cảm nhận được.
-"Chồng vui gì vậy?"
-"Có người bạn vừa gửi cho mẩu truyện cười hay quá, vợ nghe không anh đọc?"
Hà gật đầu, anh Hậu đang hứng khởi định kể thì lại lập tức thay đổi thái độ.
-"Mà thôi đi, con người vợ nghiêm túc lắm, chỉ sợ lại chê anh bậy."
-"Dạ, mai anh đưa con đi học hay em?"
-"Để anh đi, đợt này bận chơi ít với con quá. Chị Hến hình như tăng cân thì phải, em Sò thì hơi gầy."
Chị khẽ mỉm cười, dù sao thì anh vẫn rất quan tâm tới hai bé đấy chứ, chỉ chút thay đổi nhỏ cũng nhận ra.
-"Vâng, Sò đợt vừa rồi bị tiêu chảy anh ạ, con bé cũng kén ăn nữa."
Anh xoa đầu chị, ân cần bảo.
-"Vợ vất vả rồi, tháng sau anh nhận ít dự án hơn, dạo này vợ cũng sút cân thì phải?"
-"Đâu có, em vẫn thế."
-"Ừ, nhưng anh thấy mặt hơi xanh..."
Có anh chồng hỏi han quan tâm mà tay vẫn soạn tin đều đều. Có chị vợ cũng chẳng biết diễn tả cảm xúc của mình ra sao nữa? Giá kể khi chồng nói câu đó, ánh mắt chồng nhìn về phía này, chắc lòng vợ sẽ ấm lắm.
-"Ngủ sớm một chút kẻo mai lại mệt anh ạ."
Chị nhỏ nhẹ quan tâm, chị nghe tiếng anh hỏi.
-"Em mất ngủ à? Có việc gì sao?"
-"Không ạ, chỉ là vài suy nghĩ vớ vẩn thôi."
Anh khẽ chau mày rồi tắt máy, đoạn chui vào chăn cùng vợ. Bóng đèn ngủ lờ mờ, hai người nằm ngay cạnh nhau mà cảm giác xa lạ như cách cả nửa vòng trái đất.
Đôi lúc, chị cũng muốn như người ta, muốn tình cảm với anh nhà tiến triển hơn chút nữa. Chị tâm sự với em gái, dì ấy bảo chị hâm quá, việc gì phải đợi ông xã chủ động, chị cũng có thể tự ôm lấy anh mà.
Chị ậm ừ, mà chẳng hiểu sao lúc thấy thẹn thùng, lúc lại nghĩ không hợp quy củ, có khi bỏ qua hết mọi thứ thì lại sợ làm phiền tới giấc ngủ của anh. Vậy đó, có ai thấu được cảm giác của chị? Chăn ấm đệm êm, trên giường còn có một ông chồng cao mét tám ba, vậy mà vẫn thấy lạnh?
Nằm mãi tới bốn giờ sáng cũng chẳng thể ngủ được, chị đành lục đục trở dậy quét dọn nhà cửa, cái gì cần lau thì lau, cái gì cần chùi cần cọ thì làm cho sáng bóng mới thôi.
Nhiều khi có công có việc bận rộn chân tay, đầu óc cũng thảnh thơi hơn. Chị vào nhà tắm, chuẩn bị sẵn kem đánh răng và khăn mặt cho chồng. Anh sợ chị vất vả, thường bảo chị không phải cẩn thận thế, những việc nhỏ như này anh cũng làm được.
Nhưng anh nào có biết, chị không hề thấy nhọc, ngược lại còn rất hạnh phúc. Được chăm sóc anh và hai bé là niềm vui lớn nhất đời chị. Ngày trước gặp nhau mấy tháng rồi cứ thế theo sự sắp xếp của gia đình hai bên, sợ hết tuổi đẹp, lúc đó ăn hỏi nhanh, cưới cũng vội.
Đến bây giờ chị cũng chẳng rõ anh có yêu mình không, chị cảm thấy bản thân già rồi, cũng chẳng dám mộng tưởng thứ tình cảm cháy bỏng rực rỡ như các bạn trẻ, chị cố gắng hết sức, chỉ mong chồng thấy thương, thấy cần vợ là chị mãn nguyện lắm rồi.
Như thường ngày chị gọi hai bé dậy, vệ sinh cá nhân cho lũ nhóc rồi chuẩn bị bọc canh bọc cơm cẩn thận trong túi giữ nhiệt, nhìn thấy cà vạt anh hơi lệch cũng sốt sắng níu lại chỉnh sửa. Dù chị có kĩ tính, anh cũng chưa bao giờ phàn nàn cả, ông xã thường lặng lẽ kiên nhẫn tới khi chị cảm thấy hài lòng.
Hôm nay, trước khi đi anh ghé qua tai chị, nói hai câu.
Đầu tiên, anh trêu mặt chị dính cơm kìa, chị xấu hổ vội vàng lau.
Tiếp đến anh nói bộ quần áo này sờn màu rồi, bảo vợ khi nào rảnh thì đổi bộ khác đi, kẻo người ngoài lại nói anh không nuôi nổi vợ con.
Chị ngó lại chính mình, áo quần, vẫn còn tốt mà? Nhà chị tuy có điều kiện, nhưng ba mẹ là đều là giáo viên, luôn dạy con cái sống giản dị không hoang phí.
Cả buổi sáng cho học sinh làm bài tập chị ngồi thẩn thơ mãi, phải chăng chị lạc hậu lỗi mốt quá rồi? Vừa hết tiết xuống phòng hội đồng đã nghe mấy cô ấy í ới.
-"Chị Hà, chiều nay đi shopping không? Có trung tâm mới khai trương giảm giá tận 50%."
-"Đừng rủ bà này, có bao giờ bà ấy ra ngoài đâu mà."
-"Đi một lần thôi, chị cứ ru rú ở nhà suốt ngày không chán à, lần này rủ thêm mấy cô tổ Văn và tổ Sử nữa, đi cho vui, chị nhé."
...
Thế nào mà chị lại gật đầu.
Lẽ ra không nên đồng ý thì hơn.
Nếu vậy, sẽ chẳng khó xử như bây giờ, ngay lúc này đây, chị ước mình bất tỉnh nhân sự hoặc có cái lỗ nào để chui xuống.
-"Cô Hà, kia có phải chú Hậu nhà cô không?"
Chị Ngân thắc mắc, cô Thuý bên cạnh gật gù.
-"Ớ đi cùng cô nào thế kia?"
-"Thân mật quá chị ạ, nhìn nghi lắm..."
Đúng, đúng là ông xã nhà chị.
Quả thật cô gái đó lộng lẫy rực rỡ, từ đầu tới chân toàn hàng hiệu, đặt chị bên cạnh, chắc chắn không sánh được với người ta.
Chị đau, đau lắm. Nhưng chị vẫn có mong ước nhỏ nhoi, mong họ chỉ là đối tác làm ăn, mong họ trong sạch.
Read More


Chị năm nay vừa tròn hai chín, là giáo viên dạy Toán cấp hai. Anh hơn chị ba tuổi, trưởng phòng của một công ty game lớn.

Họ quen nhau nhờ gia đình hai bên tác động. Chị từ nhỏ đã rất nhút nhát, lại suốt ngày chú tâm vào học hành, tốt nghiệp một cái liền về dạy cho trường của ba, trước khi yêu anh cũng chưa có mảnh tình vắt vai nào cả.

Vậy mà thấm thoát cũng làm vợ người ta được gần sáu năm rồi. Chị vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó, anh chở mẹ đến nhà chị ăn cơm, lần đầu tiên nhìn thấy anh, trống ngực chị đập rộn ràng đến như nào, cả buổi cứ ấp a ấp úng.

Nhà anh nằm ở một xóm nhỏ trong phố Triều Khúc, ba anh và ba chị là bạn tâm giao, ba chị từng động viên rằng, mẹ anh tuy hơi khó tính nhưng là mẫu phụ nữ tháo vát nhanh nhẹn, mai sau chị có thể học được nhiều điều.

Lúc lấy nhau, một mặt ba mẹ chồng tâm lý không bắt ở chung, mặt khác trên chồng chị có anh trai nữa, muốn ở cũng chặt chội. Ba chị thương, mua cho cái chung cư ở Hoàng Mai. Hồi đó anh vì lòng tự trọng định không lấy, chị phải thuyết phục mãi mới được.

Sau này hai anh em nhà anh đều gặp vận, anh trai anh chuyển sang buôn kim cương đá quý, được hời lắm, chuyển ra ngoài ở rồi. Nhà giờ chỉ có ba mẹ chồng, chị cả bác Thơm và cô Thắm là cô út đều chưa lập gia đình.

Công việc anh cũng phát triển, được thăng chức phó phòng, rồi trưởng phòng, chị lại dậy thêm nữa nên cũng có của ăn của để. Hai người mua trả góp chung cư rộng tầm hai trăm mét vuông, ở Royal gần chỗ Ngã Tư Sở từ lúc dự án còn đang mới bắt đầu, đến cuối năm 2013 thì chính thức chuyển về, để lại căn nhà kia cho em trai chị.

Qua đó nửa năm thì mới chính thức hết nợ, còn tậu được xe nữa. Ai cũng nói chị là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

Chị cũng thấy thế thật, hai con gái xinh đẹp mạnh khoẻ. Vợ chồng tuy không quá thắm thiết cuồng nhiệt nhưng từ khi lấy nhau tới giờ cũng chưa một lần cãi vã.

Chị, công dung ngôn hạnh đủ cả.

Là một người giáo viên, chị chưa từng to tiếng với học trò.

Là một người vợ, cũng chưa bao giờ dám nói leo trước mặt chồng. Tất cả, cứ nhất nhất nghe theo.

Một ngày của chị bắt đầu từ năm rưỡi, nấu bữa sáng cho gia đình và chuẩn bị ba hộp cơm. Hai đứa nhỏ không ăn quen đồ ở nhà trẻ, còn anh thì chị cứ làm để vào túi, có hôm anh ăn, có hôm họp hành nhậu nhẹt thì thôi.

Riêng chị giờ lịch dạy khá nhàn nên trưa về nhà.

Cả tuần vừa rồi anh bận dự án, mãi hôm nay mới nhắn tin báo cơm tối, chị vui lắm. Tầm ba rưỡi chiều đã lật đật xuống siêu thị dưới tầng hầm mua thêm thức ăn.

Chị chọn một cái móng giò đầy đặn với mua thêm chút măng rừng đóng gói, anh đặc biệt thích ăn giả cầy, cũng nhặt thêm vài quả đu đủ về làm nộm nữa.

-"Hà, chị Hà..."

Nghe tiếng gọi quen quen, chị ngoảnh lại nhoẻn miệng cười.

-"Cô Thoa đó à, lâu rồi không gặp, cô chuyển sang trường đó tốt chứ?"

-"Dạ tốt chị, lương không cao bằng nhưng được cái gần nhà, thôi phụ nữ chúng mình phấn đấu gì thì phấn đấu chứ vẫn cứ phải lo cho cái gia đình là trên hết, chị nhỉ?"

Chị phì cười, cô này mới ngày nào còn tiểu thư trẻ con lắm, đã từng tuyên bố hùng hồn đàn ông không là cái thá gì hết, mai sau em nhất định không lấy chồng.

Đúng là, sự đời đổi thay, không gì là nói trước được.

-"Chị dạo này trẻ quá, phu nhân của giám đốc có khác..."

-"Cô cứ đùa, chức cao như thế nào đã tới anh nhà chị?"

Thoa băn khoăn chau mày.

-"Chị trêu em hay thật vậy? Chẳng phải anh nhà chị lên giám đốc từ sáu tháng trước à? Hay lão chồng em chém gió?"

Hà hơi giật mình, chồng Thoa hiền lắm, cậu ấy xưa giờ không biết bốc phét.

Chị cười trừ, nói vài ba câu chuyện qua loa rồi nhanh chóng ra thanh toán. Không hiểu sao chị cảm thấy có gì đó nghèn nghẹn, chồng thăng chức nửa năm rồi, người làm vợ như chị lại không hề hay biết? Họ có đích thực là một gia đình hạnh phúc?
Cả buổi chiều hôm đó chị không sao tập trung được, nấu ăn hết rơi xoong lại vỡ bát, thậm chí còn bị dao cứa một đường vào tay đau điếng. Phải đến khi tiếng hai bé nhí nhéo ngoài cửa mới hoàn hồn.

Bé em hai tuổi được ba bế đằng trước, bé chị bốn tuổi được ba cõng trên lưng. Anh bận lắm, hiếm khi có dịp đi đón con thế này, thường thì khi anh về là hai bé cũng đi ngủ rồi, lũ trẻ rất nhớ ba, chẳng trách chúng lại bám như vậy.

Chẳng hiểu sao nhìn thấy cảnh tượng ấy lòng chị lại như có một dòng nước ấm, bao muộn phiền đều tan biến.

-"Ra đây với mẹ cho ba tắm."

Chị dỗ ngọt, mà hai đứa ương bướng nằng nặc không chịu, chúng phụng phịu ngúng nguẩy đòi tắm cùng ba, anh cũng chẳng phản đối.

-"Mẹ Hà vào đây cùng cho vui..."

Bé Sò kéo tay chị nũng nịu, con Hến cũng hoan hô tán thành.

-"Phải đó phải đó."

-"Cả nhà mình tắm chung ý, ba kì cho con với em Sò xong lại kì cho mẹ nhá."

-"Ngoan, đừng phiền mẹ nấu cơm."

Thực ra thì chị cũng không có ý định ấy, vợ chồng tắm chung, lại còn nude trước mặt con cái, kì quặc kiểu gì ý. Nhưng không hiểu sao khi nghe câu đó thốt ra từ anh, chị lại thấy hơi chạnh lòng.

Bữa cơm của gia đình chị, diễn ra đúng chuẩn mực như bao nhà thôi. Hai bé líu lo mời ba mẹ, anh nếm món chị nấu, lịch sự khen ngon.

-"Mẹ Hà ơi mẹ Hà, ba mua cho Sò bộ xếp hình nè, còn mua cho chị Hến búp bê nha."

Chị nhìn con, trìu mến đáp lời.

-"Vậy à, thích nhỉ?"

-"Quà của em để trên giường."

-"Dạ, em cảm ơn."

Sống với nhau bao nhiêu năm rồi, anh cũng không có gì bất ngờ cả. Quà anh tặng, dù thích hay không chị cũng chẳng bao giờ biểu hiện thái độ, giống anh, chị luôn dùng từ "cảm ơn", dù chỉ là một hành động nhỏ.

Nhiều khi anh cũng không biết, anh hiểu vợ mình bao nhiêu?

-"Tay sao vậy?"

Chồng hỏi, chị bối rối đáp.

-"Không có gì, lúc nãy em sơ ý."

Hai nhóc nãy giờ mải vui, nghe ba nói mới giật mình chú ý, cuống quít nhào vào mẹ hỏi thăm, tranh nhau xem tay mẹ. Ngược lại, ba chúng chỉ thản nhiên nhắc nhở, lần sau cẩn thận hơn.

Dỗ hai con ngủ, tắm giặt xong xuôi chị mới trở về phòng. Anh đang đọc tài liệu. Chồng chị nếu xét về mặt này thì đúng là của hiếm, dân IT mà nick facebook cũng không có, cũng chẳng bao giờ chơi bời online vớ vẩn.

Nếu không đi nhậu nhẹt tiếp khách hay công việc đột xuất thì buổi tối của anh mẫu mực như một ông già năm mươi vậy, ba mươi phút đọc báo, ba mươi phút xem thời sự tin vắn, ba mươi phút đọc tài liệu, lên giường lúc mười giờ, thức dậy lúc sáu rưỡi sáng.

Chị mở hộp quà anh tặng, là một chiếc MacBook Pro, tháng trước chị nhìn thấy quảng cáo trên tivi, chỉ thuận miệng khen máy đẹp, không nghĩ là anh còn nhớ.

Tự dưng lại trách mình, cái việc lúc chiều, vì đâu mà phải suy tư vớ vẩn? Là do chị không quan tâm tới anh, là lỗi của chị mới đúng.

-"Dạo này công việc ra sao chồng?"

Chị vừa sấy tóc vừa hỏi.

-"Ổn."

Anh đáp.

-"Dạ."

-"Có việc cần tiền à?"

Bởi vì đó là lần đầu tiên chị hỏi tới công việc của anh, nên anh lại nghĩ sang một hướng khác. Chị ngập ngừng lắc đầu, có gì tiêu pha gì đâu mà cần? Thẻ phát lương của công ty của anh thì bà xã cầm, chị thuộc dạng ít đi mua sắm làm đẹp nên chi tiêu trong nhà cũng không đáng là bao.

Lúc đầu Hà còn thương chồng không có tiền tiêu vặt, nhưng anh bảo không phải lo, nên chị cũng yên tâm chắc anh còn khoản ngoài. Thực ra cũng đúng thế thật, thỉnh thoảng có dự án hay thầu quả lớn, hay thấy anh cầm cả cục về đưa vợ, chị thích mua vàng để két sắt hay gửi ngân hàng anh cũng chẳng quan tâm.

Nhiều khi đồng nghiệp hay khen số chị có phước là vì thế.

Nhưng cuộc sống mà, ai chẳng có nỗi khổ riêng. Mấy chị em hay tâm sự với nhau, các cô ấy giờ văn minh phóng thoáng, chuyện giường chiếu mà cứ tám bình thường như đi chợ ý.

Khổ nghe các em ấy nói mà chị phải gọi là trố hết cả mắt, nhà chị thường không bận thì tuần một lần, anh đi công tác thì nửa tháng một lần, nhưng thấy như trả bài mà, lúc nào cũng là một trình tự nhất định, chị cũng chưa từng cảm nhận cái mà các cô ấy bảo là thiên đường gì gì đó.

Hay là các cô ấy bốc phét? Chị thấy hoang đường không à?

Nằm nghĩ ngợi miên man, chợt giật mình bởi tiếng chuông điện thoại của chồng. Dạo này thỉnh thoảng anh hay có cuộc gọi đến tầm tám hay chín giờ, trước đây chị nghĩ anh ra ngoài nói chuyện vì sợ chị mất ngủ, nhưng hôm nay không rõ làm sao chị lại thấy bất an.

Chẳng biết có nên ra nghe trộm?

Có mất mặt quá không? Nếu anh biết, liệu có trách chị không tôn trọng tự do cá nhân?
Read More